| (VEN) - “Sau khi bảo vệ luận án tiến sỹ, một số bạn bè đã khuyên tôi nên ở lại Thụy Điển, vừa có công việc tốt, vừa đảm bảo việc học tập của con cái sau này, nhưng tôi vẫn quyết định trở về Việt Nam. Bởi tôi nghĩ, hơn 40 tuổi, gần một nửa số thời gian trong đó đã dành cho học tập, công tác và nghiên cứu ở nước ngoài (có 6 năm học đại học ở Liên Xô được nhà nước “nuôi”), mình chưa làm được gì nhiều cho quê hương, thì nên trở về nước làm việc. Tôi tin ở tương lai của điện hạt nhân. Một khi Việt Nam tiếp tục chương trình phát triển điện hạt nhân, tôi muốn tham vào công việc này cùng với các đồng nghiệp của tôi ở Việt Nam”. |