(VEN) - Bảy tháng đầu năm, kim ngạch xuất khẩu toàn ngành da giày, đạt 2,75 tỷ USD, tăng 13,8% so với cùng kỳ năm trước. Với việc“đầy ắp”các đơn hàng, hơn 500 DN trong ngành da, giày tự tin vào mục tiêu đạt 5,4 tỷ USD kim ngạch xuất khẩu năm 2010.
Năm 2010, cùng với sự phục hồi của nền kinh tế thế giới, ngành da giày Việt Nam đã có những chuyển biến tích cực, bất chấp những khó khăn mà ngành phải đương đầu trong năm 2009. Đơn hàng xuất khẩu của ngành tăng khoảng 16% so với cùng kỳ năm ngoái, chỉ riêng trong hai tháng 6 và 7 vừa qua, trung bình kim ngạch xuất khẩu da giày đạt 450 triệu USD/tháng. Thị trường tiêu thụ hàng giày dép chính của Việt Nam vẫn là Mỹ, EU và Nhật Bản, trong đó kim ngạch xuất khẩu sang thị trường Mỹ đạt gần 700 triệu USD, chiếm 25% tổng giá trị xuất khẩu. Mặt hàng chủ lực trong 7 tháng vừa qua chủ yếu vẫn là giày thể thao, còn lại là giày thời trang, túi, cặp, giày da, giày vải...Với đà tăng trưởng này, theo ông Nguyễn Đức Thuấn, Chủ tịch Hiệp hội Da giày Việt Nam, mục tiêu kim ngạch xuất khẩu toàn ngành đạt 5,4 tỷ USD năm 2010 là hoàn toàn có thể.
Cũng theo ông Thuấn, một trong những yếu tố mang lại sức cạnh tranh mạnh mẽ cho ngành da giày đó là nguồn nhân lực dồi dào và có tay nghề cao. Hiện nay, cả nước có khoảng 650.000 công nhân làm việc trong ngành da giày, chỉ tính riêng mảng nhân lực thì năng lực cạnh tranh về giá lao động của Việt Nam đủ sức cạnh tranh tốt đến năm 2025. Bởi, theo nhận định của các chuyên gia ngành da giày, các nước có mức GDP bình quân đầu người dưới 4.000 USD/người/năm sẽ có khả năng duy trì tốt sức cạnh tranh về giá nhân lực. Ở Việt Nam, dự báo đến năm 2020, bình quân GDP sẽ ở mức 3.500 USD/người/năm. Hơn nữa,Việt Nam cũng là nước có cơ cấu dân số “vàng”, tỷ lệ người bước vào độ tuổi lao động hàng nămđều ở mức cao, tạo ra nguồn lao động dồi dào. Do vậy, ngành da giày Việt Nam vẫn còn tiềm tàng sức cạnh tranh lớn với các nước trong khu vực nhất là ở lĩnh vực lao động.
Ngành da giày hiện giữ vị trí thứ 3 về kim ngạch xuất khẩu trong tổng kim ngạch xuất khẩu của cả nước (chỉ xếp sau ngành dầu khí và dệt may). Nhưng tỷ lệ gia công của ngành này vẫn chiếm tới 70%. Về nguyên liệu, các DN chủ động được hơn 90% về bao bì và đế giày, nhưng chỉ chủ động được 20-30% nguyên liệu da cao cấp và phần lớn phải nhập khẩu từ Trung Quốc, Hàn Quốc.... Do đó, việc chủ động đảm bảo nguồn nguyên liệu là yếu tố rất cần thiết cho ngành da giày phát triểnổn định.
Hiện nay, thu nhập của công nhân ngành da giày thấp hơn một số ngành khác, nên đã xuất hiện tình trạng chuyển dịch lao động sang những ngành có thu nhập cao hơn. Đây là bài toán nan giải đối với các doanh nghiệp, bởi da giày là ngành cần rất nhiều lao động.
Ông Nguyễn Đức Thuấn phân tích, để giải bài toán này, trước hết các DN phải làm sao đưa được đơn hàng về những nơi có lợi thế về lao động để tranh thủ nguồn lao động dồi dào ở địa phương và tiết kiệm chi phí thuê nhân công. Giải pháp khắc phục dài hạn là nhà nước cần có những cơ chế, chính sách ưu đãi nhằm khuyến khích các DN xây dựng nhà máy sản xuất da giày tại các vùng có lực lượng lao động, nhất là các vùng nông thôn, vùng sâu, vùng xa./.
Việt Nga |